KỂ CHUYỆN BÚP BÊ CỦA AI TRANG 138 SGK TIẾNG VIỆT 4 TẬP 1

Soạn bài Kể chuyện: Búp bê của ai? trang 138 SGK giờ Việt 4 tập 1. Câu 2. Nhắc lại mẩu chuyện Búp bê của ai bằng lời kể của búp bê.

Bạn đang xem: Kể Chuyện Búp Bê Của Ai Trang 138 Sgk Tiếng Việt 4 Tập 1


Kể chuyện: Búp bê của ai? trang 138 SGK giờ đồng hồ Việt 4 tập 1

Câu 1. dựa vào lời kể của cô giáo (thầy giáo), em hãy tìm kiếm lời thuyết minh cho những tranh bên dưới đây:

*

Trả lời:

- Tranh 1: Búp bê bị không để ý trên nóc tủ cùng với đồ nghịch khác.

- Tranh 2: Mùa đông không có váy áo, búp bê bị rét cóng tủi thân khóc.

- Tranh 3: Đêm về tối búp bê vứt cô chủ đi ra phố.

- Tranh 4: Một cô bé xíu tốt bụng thấy được búp bê phía trong đống lá khô.

- Tranh 5: Cô bé xíu may áo bắt đầu cho búp bê.

- Tranh 6: Búp bê sống hạnh phúc trong tình thương yêu của cô công ty mới.

Búp bê của ai?

1. Nga là cô bé nhỏ ham nghịch và nệm chán. đi dạo hè, Nga đòi bằng được chị em mua mang đến một nhỏ búp bê khá đẹp. Nhưng chơi được không nhiều lâu Nga đã mặc kệ búp bê trên nóc tủ cùng với các đồ đùa khác cho bụi bám.

Trời trở rét, búp bê chỉ gồm độc tuyệt nhất một cái quần lót. Cỗ váy của búp bê đã biết thành Nga nghịch lột ra, vứt đi đâu không rõ. Một đêm, lạnh quá, búp bê khóc thút thít. Chị Lật Đật tròn xoay sẽ ngủ, tỉnh giấc dậy hỏi:

- Sao em khóc?

- Em không có áo quần. Em lạnh lắm. Còn chị, may nhưng mũ áo gắn liền với fan nên chị Nga không tháo dỡ ra được.

- Cô ấy tệ thật - Chị Lật Đật chép mồm - Cô ta bắt lũ mình làm trò vui, tuy thế chẳng lúc nào chú ý tới chúng mình.

Búp bê nức nở:

- Em không thích sống cùng với chị ấy nữa. Em đi đây.

2. Nói đoạn, búp bê tụt xuống khỏi tủ, tìm phương pháp leo lên tường, chui qua lỗ thông khá trên cửa ra vào, nhảy ra phố. Chị Lật Đật gọi lại thế nào cũng không được. Chị hotline Nga. Nhưng mà Nga vẫn ngủ vùi vào chăn. Chị Lật Đật nhớ tiếc rằng bản thân tròn xoay, không có chân. Ví như có, chị cũng trở thành bỏ đi nốt.

Xem thêm:

Sáng hôm sau, bảy giờ hơn, Nga mới thức dậy. Nhìn về phía tủ thấy trống trơn. Nga kêu rầm lên: “Ai mang búp bê của con rồi?” mẹ bảo Nga hãy cần mẫn tìm búp bê ở góc tủ, trong gầm giường. Nga miễn cưỡng có tác dụng theo. Tuy thế còn tìm không ra búp bê nữa!

3. Đêm hôm trước, bay được ra phía bên ngoài búp bê vui vẻ quá, chạy một mạch thanh lịch phố bên. Tuy nhiên đêm tối, trời lạnh, thiết yếu đi tiếp được, búp bê phải tìm về một gốc cây to, đưa vào đống lá khô ai đã quét vun lại nhằm trốn rét. Sáng sủa hôm sau, gồm một cô nhỏ xíu đi ngang qua nom thấy búp bê trong gò lá, reo lên:

- Ôi bé búp bê xinh quá, ai vứt đi núm này, hoài của.

Hỏi mấy nhà xung quanh không một ai nhận, cô nhỏ nhắn ôm búp bê về, lau rửa cẩn thận. Cô bảo:

- Búp bê sao không tồn tại áo? Tội nghiệp, chị vẫn may váy áo mang đến em.

Thế rồi, ngay tối đó, cô bé nhỏ hí hoáy giảm may đến búp bê một cỗ váy áo siêu đẹp. Rồi cô ôm cả búp bê đi ngủ. Trong tầm tay chăm lo của cô, bên dưới chăn len ấm áp, búp bê vô cùng sung sướng. Nó thỏ thẻ mặt tai cô bé nhỏ đang hay mộng đè trong giấc ngủ:

- Chị ơi. Em ao ước ở với chị xuyên suốt đời.

Câu 2. đề cập lại mẩu truyện bằng lời đề cập của búp bê.

Trả lời:

Tôi là búp bê nhỏ. Hiện giờ tôi đang sống rất hạnh phúc bên cô chủ bắt đầu Ngọc Lan của mình. Để đã đạt được hạnh phúc này, tôi đã đề nghị trải qua một đoạn con đường khá trắc trở.

Trước trên đây tôi sinh sống ở thành phố bên kia với cô chủ Minh Anh. Khi mới mua tôi từ siêu thị đồ chơi về, cô yêu thương chiều tôi hết mức. Cô download cho tôi đầm áo mới, thắt nơ, buộc tóc mang đến tôi hàng ngày. Bao gồm đi đâu cô cũng sở hữu tôi theo. Cuộc sống của tôi trong khi trên thiên đường. Tuy vậy những hôm sau đó, tôi rơi xuống vực thẳm của sự bất hạnh. Tôi bị cô chủ không để ý trong tủ cùng nhiều đồ đùa khác. Cô công ty đã tất cả một anh chàng gấu bông mới. Tôi lại càng tủi thân rộng khi đôi cánh xinh đẹp của tớ trước đây không thể nữa, cô chủ đã quăng quật quên ở chỗ nào trong lúc lấy ra nghịch cùng cũng chẳng bi thương mua cho tôi cỗ khác. Cô vẫn quên hẳn tôi. Tôi rất ảm đạm nhưng vẫn nuôi hy vọng một ngày nào kia cô nhà lại thân thương tôi. Nhưng chờ mãi, hóng mãi….Cuối thuộc vào một mùa đông giá rét giá rét, không chịu nổi cách đối xử bội bạc của cô chủ, tôi quyết tâm quăng quật đi. Hì học tập mãi tôi bắt đầu bò xuồng khỏi tủ, chui qua hành lang cửa số ra ngoài. Ra được ngoài nhà, tôi vui lòng chạy một mạch ra phố. Rồi trời càng thời gian cành lạnh cùng tối. Lần khần đi đâu, tôi tìm đến một cội cây ven đường, nằm vùi trong lô lá khô, ngủ.

Sáng hôm sau, khi ánh khía cạnh trời xuyên qua lớp lá cây cũng chính là lúc tôi bừng tỉnh. Đang hì hụi chui ra khỏi lớp lá thì tôi bắt gặp góc nhìn sáng trong trẻo của một cô nhỏ bé mà bấy giờ chính là cô chủ Ngọc Lan của tôi. Thấy tôi tội nghiệp, cô Lan có tôi về phòng tắm rửa sạch sẽ sẽ. Cô còn điều tỉ mỷ may tặng ngay tôi một loại váy vô cùng xinh xắn với đáng yêu. Cô còn giúp cho tôi một dòng giường bé dại ngay cạnh giường cô để chị em lúc nào cũng có thể có nhau.

Từ đó đến nay, tôi sống rất hạnh phúc. Thời điểm nào tôi cũng âm thầm cảm ơn cô Ngọc Lan – cô công ty đáng yêu, vị ân nhân của tôi.

Câu 3. nói phần kết của câu chuyện với tình huống: cô công ty cũ gặp mặt lại búp bê trên tay cô chủ mới.

Trả lời:

Một hôm, cô nhà cũ mang lại chơi nhà cô chủ bắt đầu (thì ra chúng ta là bạn cùng lớp), đúng khi búp bê đang được cô chủ new bế bên trên tay. Cô chủ cũ không nhận thấy búp bê của bản thân mình vì búp bê tươi tắn, ăn mặc lộng lẫy khác hẳn ngày trước. Cô cứ tấm tắc khen búp bê của người tiêu dùng đẹp. Búp bê mừng quá! vắt là từ nay, nó hoàn toàn có thể yên trọng điểm sống vui vẻ thuộc cô nhà mới tốt bụng.

Ý nghĩa câu chuyện: phải ghi nhận yêu quý, giữ lại gìn đồ dùng chơi. Đồ chơi là bạn xuất sắc của mỗi chúng ta, hãy biết quý trọng tình các bạn đó.